Thơ sáng tác: Giông tố

Thứ Ba, 15 tháng 7, 2014
Cũng đã khá lâu rồi mới vào lại cái blog, ngày hôm nay làm việc khá là mệt...Lên trường làm thí nghiệm cả ngày, người thì không được khỏe nữa. Đề tài NCKH cũng chưa thấm thía vào đâu...Từ trường đến căn nhà trọ...đôi mắt mờ dần, nó lờ đờ nhưng mất ngủ và không được thở! hhuhu...Nhớ đâu đó trong cuốn "Đắc Nhân Tâm" có dạy là làm người thì không được "Oán trách, Than phiền hay Chỉ trích"...Thiệt là mệt quá nên vi phạm lời dạy luôn...Than phiền tiếp...Amen..Tội nghiệp :)

Cầm cây đàn gõ vài nốt mà sao nó não nề, thôi chuyển qua thơ cho khó phẩn khởi cuộc đời vậy...hihi
Cuộc sống có lúc trầm lúc bổng, lúc lên lúc xuống, lúc khó khăn lúc lại gặp nhiều điều may, Bài thơ này viết cách đây khá lâu, nội dung nhắc đến 1 con người..Nhân vật bí ẩn! Hehe

GIÔNG TỐ

Sấm chớp tràn lan mây kéo đến
Trăm cây vạn cỏ rủ trơ cành
Lá rơi như nước trôi ghềnh thác
Gió bỗng điên cuồn xé xuân xanh
Quần quật thu rơi tàn hương khói
Dập vùi mắt biết hóa mong manh
Thôi xin giông tố thôi đừng đến
Phận đời trôi nổi, kiếp lênh đênh!...

Đà Nẵng, 11/2012