Thơ sáng tác: Phút cô đơn
Thứ Ba, 15 tháng 7, 2014
PHÚT CÔ ĐƠN
Giữa đêm khuya một mình tôi lặng lẽ
Chút u sầu gõ nhẹ nỗi cô đơn
Mưa cứ rơi khiến tôi phải giận hờn
Giận cơn mưa hay giận ai chẳng biết?
Phải chăng chi là mưa thật tuyệt
Hóa nỗi buồn thành bong bóng vỡ tan
Và niềm vui tôi sẽ hóa ngập tràn
Trong chúng ta mỗi người một ít
Xua tan đi đám mây mờ mịt
Đừng để sầu len lỏi cuộc đời ta
Trần Công Lâm, Đà Nẵng, 9/2010